๑۩۞۩๑ Trường THPT Nghi lộc 1 ๑۩۞۩๑
Chào mừng mọi người đến thăm forum THPT nghi lộc 1.

Đừng nghĩ rằng bạn đang cô đơn bởi vì có ai đó đang sẵn sàng giơ tay cho bạn nắm. Hãy cùng chia sẻ để vơi đi nỗi buồn và tận hưởng trọn vẹn niềm vui trong cuộc sống này bạn nhé!



Chào mừng các bạn đã ghé thăm forum THPT Nghi Lộc 1

Nam
:
Tuổi Tuổi :
24
:
Số bài viết Số bài viết :
146
:
Vicoi Vicoi :
336
:
Cảm ơn Cảm ơn :
3
:
Sinh nhật Sinh nhật :
01/08/1993
:

Tham gia Tham gia :
08/06/2011
:
Đến từ Đến từ :
Nghi Liên-TP.Vinh-Nghệ An
:
Châm ngôn sống :
không
:
avatar
avatar

Admin
Admin
  • Admin

Nam
Tuổi Tuổi : 24
Số bài viết Số bài viết : 146
Vicoi Vicoi : 336
Cảm ơn Cảm ơn : 3
Sinh nhật Sinh nhật : 01/08/1993

Tham gia Tham gia : 08/06/2011
Đến từ Đến từ : Nghi Liên-TP.Vinh-Nghệ An
Châm ngôn sống : không
Ôm chặt cuốn nhật kí của Bảo Thanh, tôi khóc. Ngoài kia trời vẫn mưa, cửa kính ướt mờ, dòng người qua lại trên phố cũng không nhìn rõ...



Tôi bước đi thẫn thờ trong cơn mưa cuối xuân bất chợt, mặc cho màn mưa cứ quật vào mặt, không đau, nhưng sao xé lòng. Vô hồn. Không thể diễn tả được thứ cảm xúc lúc này trong tôi. Hỗn độn và đau. Lạc lõng. Đau. Trống trải... Đau. Nhớ và đau. Yêu và đau...

Hôm nay là sinh nhật cô ấy.

Tôi không khóc. Tôi không thể khóc. Có phải vì thế mà ông trời khóc thương tôi. Khóc thương cô ấy...

Cô ấy chết rồi...

Bảo Thanh của tôi chết rồi...

Cô gái của tôi. Tình yêu của tôi đã rời tôi đi rồi...

Tôi không còn gì cả. Cô ấy là tất cả đối với tôi. Tiền tài, danh vọng, địa vị. Tất cả đều là phù phiếm, là giả tạo. Chỉ có cô ấy là hiện thực. Nhưng giờ thì cái hiện thực duy nhất ấy cũng đã bỏ tôi đi...

Chúng tôi đã từng yêu nhau đến thế nào..

***

Trước đây tôi đã nghĩ tạo hóa rất công bằng. Ông trời cho tôi được sinh trưởng trong một gia đình khá giả, giàu có và được nể trọng. Tôi sống với thân phận không khác gì một cậu chủ nhỏ, được cung phụng, chiều chuộng hết mực. Nhưng thứ tôi không có lại là một gia đình đúng nghĩa. Bố mẹ luôn vắng nhà với những bữa tiệc khuya, những chuyến công tác dài hơi. Tôi luôn chỉ có một mình, cho đến khi Bảo Thanh xuất hiện. Cô ấy đến và kéo tôi ra khỏi cuộc sống thiếu vắng tình cảm. Tôi yêu Bảo Thanh, là yêu thật lòng chứ không như những cuộc gặp gỡ được sắp đặt từ trước bởi bố mẹ. Chúng tôi tìm thấy nhau giữa những bộn bề của cuộc sống. Hai số phận, hai con người bất hạnh theo một nghĩa nào đó đã gặp, rồi yêu nhau...

Bảo Thanh không biết mặt bố. Cô ấy luôn tự ti bởi mình là kết quả của một tình yêu vụng dại. Mẹ Bảo Thanh không bao giờ kể về bố suốt 22 năm nay. Bà đã có một cuộc sống mới với người chồng hiện tại. Bà muốn tất cả chìm vào dĩ vãng, không muốn Bảo Thanh nhớ về con người bội bạc ấy. Bố dượng tốt với Bảo Thanh, nhưng cô chưa bao giờ thoát ra khỏi ý nghĩ mình là một đứa con riêng. Bảo Thanh khóa chặt cánh cửa tâm hồn mình, nhìn đời dưới một đôi mắt buồn.

Mẹ không phản đối tôi yêu Bảo Thanh, mẹ khen Bảo Thanh hiền lành và ngoan ngoãn, nhưng mẹ nói đời cô ấy sẽ khổ. Tôi không tin điều đó. Tôi thầm hứa sẽ mang lại hạnh phúc cho Bảo Thanh suốt đời. Vậy mà... Giờ thì tạo hóa lại quá bất công với chúng tôi. Giữa tất cả những gì tôi đang có và Bảo Thanh, nếu phải cướp đi một thứ, sao không lấy hết những gì thuộc về tôi, sao không để cô ấy lại bên tôi? Cuộc sống như địa ngục, giờ tôi mới cảm nhận được, rằng nó tăm tối và ngột ngạt thế nào, khi xung quanh tôi chỉ là bóng đêm đặc quánh. Hằng đêm nằm nghe gió lùa qua khung cửa sổ, lạnh đến ghê người, và cơn đau tê tái cứ bám riết lấy tôi. Hình bóng Bảo Thanh chưa bao giờ thôi hiện lên trước mặt, tôi ngỡ đâu cô ấy vẫn đang bên cạnh mình...

Nhưng hôm nay là sinh nhật lần thứ 23 của Bảo Thanh, và chỉ có mình tôi lang thang trên con phố vắng, dưới trời mưa mỗi lúc một dày hơn, nặng hạt, và lạnh hơn... Ướt sũng. Mưa làm ướt mắt kính của tôi. Mờ mịt.

Chợt, có ai đó chắn đường đi của tôi. Một cô gái cầm chiếc ô màu xanh dương. Cô đứng nhìn tôi một lúc, rồi dúi chiếc ô vào tay tôi và quay đi. Mờ quá, tôi nhìn không rõ. Cô gái ấy, hình như... mặc chiếc áo khoác màu lông chuột giống Bảo Thanh, mái tóc dài buông xõa sau lưng giống Bảo Thanh, chiếc ba lô kẻ ca rô đan chéo của Bảo Thanh nữa... Tôi sững lại một lát rồi bỗng giật mình. Biết đâu, là Bảo Thanh đã quay về với tôi. Cô ấy cũng yêu tôi mà. Cô ấy nhận ra rằng không thể sống thiếu tôi chăng? Tôi đã mất đi lý trí trong một thoáng như thế, và đuổi theo cô gái ấy. Và rồi, cô dừng lại trước một quán cà phê... Cà phê Puku - Nơi hẹn hò quen thuộc của hai chúng tôi.

Thế nhưng, cô gái ấy, người đưa cho tôi chiếc ô màu xanh dương ấy, người đang ngồi trước mặt tôi với mái tóc dài ướt và rối ấy, không phải là Bảo Thanh. Lẽ ra tôi phải biết điều đó. Sự thật trần trụi hiện về trước mắt tôi. Thế giới xung quanh tôi dường như sụp đổ thêm một lần nữa. Tôi đã tự huyễn hoặc bản thân mình, một cách trẻ con đến ngu ngốc. Tôi lặng đi trong tiếng nhạc Trịnh du dương làm mê đắm lòng người, nhưng cũng có thể bóp nát một con tim đang rỉ máu, như trái tim tôi lúc này đây.

- Anh Huy. – Tôi hơi giật mình khi cô ấy gọi đúng tên tôi – Em là Hạnh Nguyên, người đang học việc ở phòng tranh của chị Bảo Thanh... Xin lỗi anh vì sự đường đột này, nhưng...

- Sao em lại mặc đồ giống Bảo Thanh? - Tôi hỏi cô ấy bằng một ánh mắt vô hồn.

- Hôm nay là sinh nhật chị ấy. Bọn em đã hứa với nhau, vào ngày này sẽ gặp nhau tại đây. Chị ấy nói sẽ cho em gặp mặt anh. – Hạnh Nguyên trả lời, mắt rơm rớm.

Vậy ra, đây chính là cô gái mà Bảo Thanh từng kể với tôi. Người em mà Bảo Thanh rất quý. Bảo Thanh khen Hạnh Nguyên chăm chỉ, biết lắng nghe, thông minh và có tài, đặc biệt là rất hiểu cô. Cô ấy chia sẻ với Bảo Thanh về mọi chuyện, về công việc, gia đình, bạn bè. Bảo Thanh hẹn tôi vào sinh nhật lần này sẽ đưa cô ấy đến giới thiệu với tôi, và chính thức nhận Hạnh Nguyên làm em gái kết nghĩa. Ngờ đâu được, cuộc gặp gỡ này vẫn diễn ra đúng hẹn, chúng tôi gặp được nhau, nhưng lại không có Bảo Thanh.

- Em đã dọn phòng tranh vào tuần trước. Những gì của chị ấy em đã gửi lại cho gia đình rồi. Nhưng mà... - Giọng Hạnh Nguyên trầm xuống – Có một số thứ này, em nghĩ nên đưa lại cho anh.

Một hộp các tông nhỏ đặt ngay ngắn trước mặt tôi. Tôi nhìn Hạnh Nguyên, rồi run run mở hộp. Một đôi bông tai xinh xắn, một chồng thiệp chúc mừng của tôi gửi cho Bảo Thanh vào những ngày lễ đặc biệt trong năm, vài ba lá thư đã úa màu và một cuốn nhật ký được trang trí bởi nét vẽ của Bảo Thanh, cổ điển và khó hiểu, với dòng chữ nghiêng gầy: “Nhật kí, những ngày ta yêu nhau”.

Dường như có ai đó vừa đặt một dấu chấm hết, nhỏ bé nhưng nặng trịch trong tim tôi. Không còn nữa một Bảo Thanh nhỏ nhắn với khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt sâu thẳm còn phảng phất nét buồn. Ôm chặt cuốn nhật kí của Bảo Thanh, tôi khóc. Nước mắt rơi mặn chát. Đắng ngắt. Tôi không quan tâm việc trước mặt mình đang là một cô gái lần đầu tiên gặp. Tôi đã để cho cô ấy thấy sự yếu đuối của mình. Ngoài kia trời vẫn mưa, cửa kính ướt mờ, dòng người qua lại trên phố cũng không nhìn rõ. Chỉ nghe tiếng nhạc Trịnh vẫn day dứt và tiếng thổn thức nghẹn ngào của cô gái ấy.

***

Tôi trở lại với cuộc sống bình thường vốn có. Trước đây tôi chỉ quan tâm tới hai thứ, công việc và Bảo Thanh. Giờ thì chỉ có công việc. Tôi lao đầu vào các dự án của công ty như một con thiêu thân. Tôi vắt kiệt sức mình. Chỉ mong không có thời gian để nghĩ về Bảo Thanh, mặc dù hằng đêm, cô ấy vẫn hiện về trong những giấc mơ của tôi. Quá khó để quên được người con gái tôi yêu thương, khi mà những gì thuộc về em luôn ở bên tôi như hình với bóng. Cuốn nhật kí của cô ấy, tôi đã đọc tới mức thuộc lòng. Nhiều khi, tôi đã ngu ngốc thầm trách Bảo Thanh, trách sao lại rời bỏ những người cô yêu thương. Dù chưa bao giờ nói ra, nhưng tôi biết Hạnh Nguyên rất nhớ Bảo Thanh. Chúng tôi vẫn thường xuyên gặp gỡ ở Puku và nói chuyện về Bảo Thanh. Cô gái ấy có chút gì đó giống Bảo Thanh, ở đôi mắt buồn sâu thẳm. Hạnh Nguyên hay gọi điện kéo tôi ra khỏi nhà vào mỗi chủ nhật để tôi khỏi nằm trong nhà mà nhớ lại quá khứ. Cô hay kể những điều mà Bảo Thanh nói về tôi với cô ấy. Cô có thể ngồi suốt cả buổi để chỉ nói về sở thích, trường phái hội họa cho đến cách mix đồ hay make up của Bảo Thanh.

- Chị ấy là idol của em. – Bảo Thanh nói với vẻ thích thú - Không biết bao giờ em mới được như chị ấy nhỉ?

- Em may mắn hơn cô ấy nhiều ấy chứ - Tôi cười nhẹ.

- Cũng gần hai năm rồi đấy anh nhỉ? Không biết chị ấy có sống tốt không, có nhớ về anh và em không nhỉ? – Hạnh Nguyên chợt nói.

- Ừm, thôi em đừng nói chuyện đó nữa – Tôi tỏ vẻ không hưởng ứng câu chuyện của cô.

- Thực ra thì... Hôm nay em đến để báo với anh, em sắp mở phòng tranh. Em đã thuê chỗ lần trước em và chị ấy làm việc. Em sẽ tiếp tục công việc ấy như một niềm đam mê.

Tôi ngạc nhiên, nhìn chằm chằm vào Hạnh Nguyên:

- Em nói thật à? Bao giờ thì bắt đầu?

- Chắc là 2 tuần nữa. Em đang thuê người sửa lại cho phù hợp. Cả năm nay người ta cho thuê mở shop quần áo, thành ra chẳng hợp lắm. Bao giờ xong em sẽ gọi cho anh, nếu rảnh anh qua chơi nhé.

- Ừ, nhất định rồi – Tôi vẫn nhìn Hạnh Nguyên, chợt cười.

- Sao anh lại cười? – Cô ấy ngạc nhiên

- Cảm ơn em. Nhất định anh sẽ tới.

Hạnh Nguyên cười, nhưng tôi cảm giác được hình như có chút gì đó gượng gạo. Nụ cười ấy hình như chứa đựng cả nỗi khổ tâm nào đó mà tôi không thể đoán được. Tôi nhấp một ngụm cafe nhỏ rồi ngước nhìn Hạnh Nguyên, cô ấy đang nhìn ra phía cửa kính. Tôi chợt nhớ những lần hẹn hò cùng Bảo Thanh ở đây, cô ấy cũng hay có thói quen nhìn ra phía đó với đôi mắt buồn sâu lắng như vậy. “Hai năm, Bảo Thanh à, Hạnh Nguyên và anh đều không hề quên em. Em có hạnh phúc không?”.

***

Phòng tranh được sửa sang lại khá công phu so với trước đây nhưng vẫn giữ được cái chất của những người làm hội họa. Không màu mè, không cầu kì. Đơn giản với bức tường màu xanh hơi ngả về rêu, trên đó là những bức tranh của Hạnh Nguyên vẽ. Tôi nhận ra trong số những bức tranh được treo lên, có một số là của Bảo Thanh, được treo ở những vị trí vô cùng trang trọng. Tôi có cảm giác như nhìn thấy hình bóng của Bảo Thanh ở chốn này, rất rõ ràng. Đó là nụ cười khi thấy tôi tới thăm phòng tranh, đó là nét đăm chiêu hiện hữu trên khuôn mặt khi nhìn vào vật mẫu và vẽ, là khi say sưa giới thiệu cho khách hàng về bức tranh của mình... Giống như mới chỉ hôm qua thôi, nhưng sao lại xa vời quá.

Hạnh Nguyên đang cùng một số người thu xếp đồ đạc nên không biết tôi tới. Hôm nay cô ấy mặc chiếc váy màu xanh dương trông rất nổi bật. Tôi nhìn cách cô dọn dẹp phòng tranh với mọi người, cách cô đưa tay lên trán gạt những giọt mồ hôi mà thấy cảm kích vô cùng. Tôi tới sau giờ làm, khá muộn nên chỉ còn một số người ở lại sau nữa. Nhận thấy tôi, Hạnh Nguyên vội mỉm cười, dừng công việc đang làm, bước về phía tôi:

- Em cứ tưởng anh không tới.

- Anh xin lỗi – Hôm nay thực sự công việc không thể dứt ra được, vừa xong là anh tới đây luôn.

- Anh thấy thế nào?

- Anh không phải là người trong nghề, khó nói lắm. Nhưng anh thấy rất đẹp.

- Cảm ơn anh. Đi uống chút gì đó nhé. Coi như chúc mừng ngày ra mắt phòng tranh thành công.

Tôi cười, gật đầu. Chúng tôi tới một bar nhỏ, cũng là chỗ quen biết. Không khí khá ổn, nhạc không quá ồn ào. Mấy người phục vụ đã quen mặt thấy tôi đi cùng Hạnh Nguyên thì cười mỉm, ghé vào tai tôi nói nhỏ, không quên hất đầu về phía cô ấy: “Bạn gái anh hả? Xinh quá!”. Tôi lắc đầu: “Không phải đâu. Bạn bình thường thôi”. Chắc họ thấy lạ, bởi tôi chưa đến đây với bất kì cô gái nào. Tôi gọi cho Hạnh Nguyên một ly cocktail nhưng cô ấy gạt đi, tự order cho mình một chai Chivas. Tôi nhìn cô ấy vẻ ngạc nhiên:

- Em đùa à? Nặng đấy, em không uống được đâu.

- Không sao, hôm nay em vui mà. Cho em uống một chút thôi nhé.

Miệng thì nói, nhưng tay cô ấy đã mở xong nắp chai rượu rồi. Rót rượu vào 2 chiếc ly trước mặt, Hạnh Nguyên đưa cho tôi rồi giơ lên, uống cạn. Ly thứ hai, nhâm nhi từng chút một và nói vài ba câu chuyện tầm phào, tôi chỉ lặng lẽ nghe. Tới ly thứ ba, tôi ngăn không cho cô ấy uống nữa, Hạnh Nguyên chỉ nhìn tôi:

- Em chia tay người yêu rồi.

Tôi hạ tay xuống, Hạnh Nguyên uống cạn. Nhìn gương mặt của cô ấy, tôi biết chắc rằng còn nhiều nỗi khổ tâm mà không biết chia sẻ cùng ai. Tôi nhẹ nhàng:

- Lâu nay không thấy em kể về Hoàng, anh đã linh cảm hai người có chuyện gì đó. Nhưng nguyên nhân là gì vậy?

- Em phát hiện ra em không yêu anh ấy. – Hạnh Nguyên nhìn tôi, chua chát rót thêm ly thứ tư.

- Cái gì? – Tôi ngạc nhiên – Không phải chứ? Cả hai đã yêu nhau lâu như vậy...

- Em không biết. Em không giải thích nổi. Em không chế ngự được tình cảm của mình... Em... yêu người khác mất rồi...

Hình như cô ấy đã bắt đầu say. Tôi giành chiếc ly từ trong tay Hạnh Nguyên, tính tiền rồi đỡ cô ấy đứng lên, nhưng cô ấy cứ cố tình gạt tay tôi ra, nước mắt rưng rưng:

- Anh không biết em yêu ai à? Lẽ ra anh phải biết chứ! - Cô ấy nói như quát vào tôi.

- Được rồi. Em có thể nói với anh sau. Về nhà đã. – Tôi nhẹ nhàng, có ai giận người đang say bao giờ.

Tôi gọi một chiếc taxi đưa Hạnh Nguyên về nhà. Quậy phá một chút trong quán nhưng khi lên taxi thì cô ấy lại ngoan ngoãn gục vào vai tôi và ngủ ngoan như một chú mèo. Tự nhiên tôi có cảm giác như có một dòng điện vừa xẹt qua người mình vậy. Cảm giác này đúng là rất lạ. Tôi cứ ngồi im như vậy, thậm chí đến cựa mình cũng không dám. Thỉnh thoảng nhìn sang, tôi thấy trán cô ấy cứ khẽ nhăn lại. Hừm, cô gái này, sao đến cả lúc ngủ cũng không được ngon vậy chứ? Gặp ác mộng, hay đang trăn trở điều gì?

Đưa Hạnh Nguyên tới tận nhà xong, tôi quay lại quán lấy xe máy. Đang chuẩn bị về thì có một bồi bàn tìm gặp tôi và đưa cho tôi chiếc điện thoại di động:

- Bạn gái anh bỏ quên ạ. Lúc nãy em đuổi theo nhưng không kịp.

Là điện thoại của Hạnh Nguyên quên tại quầy. Tôi cảm ơn cậu nhân viên rồi cầm lấy cho vào túi áo. Lúc về tới nhà, vừa kịp thả mình lên giường thì điện thoại của Hạnh Nguyên reo. Thấy tên hiển thị là My sis, chắc là chị gái cô ấy tưởng mất rồi nên gọi thử. Tôi bấm nghe và bảo họ yên tâm, sáng mai tôi sẽ đưa qua phòng tranh cho cô ấy. Vừa tắt máy, đang định đặt xuống bàn thì ảnh màn hình chờ hiện ra...

Bức ảnh chụp chính tôi...

Tôi sững sờ, không tin vào mắt mình. Nhìn kĩ lại, đó đúng là bức hình chụp tôi thật. Puku một năm trước. Tôi đoán vậy, vì trong bức ảnh này bức tường phía sau tôi còn trống trơn và sơn màu xanh. Giờ nó đã được sơn lại màu khác và treo một bức tranh tĩnh vật ở đó. Cô ấy chụp bao giờ tôi cũng không biết nữa. Trong ảnh, tôi đang đăm chiêu nhìn ra phía cửa kính, ánh mắt xa xăm.

Nhưng khoan hãy nói về tôi.

Vấn đề là tại sao Hạnh Nguyên lại lấy ảnh của tôi làm màn hình chờ?

...

Gì vậy?

Chẳng nhẽ, người cô ấy nhắc đến, người cô ấy nói rằng lẽ ra tôi phải biết...

Chính là... tôi ư?

Tôi lặng lẽ, đặt điện thoại của Hạnh Nguyên xuống bàn. Bước ra ban công, màn đêm yên tĩnh như bủa vây lấy tâm trạng đầy rối ren của tôi lúc này. Hóa ra, Hạnh Nguyên, cô ấy thích tôi. Hai năm quen biết, cô ấy là chỗ dựa tinh thần rất lớn đối với tôi. Nhưng thực sự tôi không nghĩ rằng Hạnh Nguyên có tình cảm với mình. Hồi mới quen, qua một vài lần trò chuyện, tôi có nghe cô ấy kể về cậu bạn trai tên Hoàng. Nhưng rất lâu rồi không thấy nhắc đến nữa, tôi hỏi cũng chỉ ậm ờ cho qua hoặc cố tình lảng sang chuyện khác.

Chưa bao giờ tôi nghĩ tới tình huống này. Tôi thực sự là người thứ ba, tuy không chủ ý, nhưng đã vô tình chen ngang vào cuộc sống của họ.

Bảo Thanh, anh phải làm gì bây giờ?

Anh không thể yêu Hạnh Nguyên, vì như thế, sẽ có lỗi với em...

Tại sao em ra đi, để lại nỗi đau trong anh?

Tại sao em mang Hạnh Nguyên tới bên anh?

Tại sao cô ấy lại thích anh? Em có lý giải được không?

Và...liệu rằng em có trách cô ấy không?

Tôi đưa ánh mắt ra xa, ngắm nhìn một lượt. Thành phố đã chìm sâu trong yên tĩnh, thi thoảng có những chiếc xe lao vun vút như xé toạc màn đêm. Ánh đèn cao áp rọi xuống đường, xuống những hàng cổ thụ bình yên mùa thay lá, xuống những con người bé nhỏ với kiếp sống phù du, bao trùm cả tiếng rao của cậu bé bán bánh mì, tiếng quét rác loẹt quẹt của người lao công tận tụy.

Thành phố tôi đã sống 25 năm từ khi sinh ra...

Tự nhiên, tôi muốn một lần rời khỏi đây...

Rời khỏi cuộc sống phức tạp và phiền muộn, mang theo một mối tình dở dang của quá khứ, một nỗi chờ mong của hiện tại.

...

Đèn vẫn sáng. Tiếng rao của cậu bé ấy xa dần nơi ngõ hẻm sâu.



Tôi trở về Việt Nam vào một ngày cuối thu. Nắng vẫn vàng tươi ngập tràn khắp mái phố. Dạo quanh thành phố, tôi ngạc nhiên vì sự thay đổi khá nhiều ở nơi đây. Tốc độ phát triển của nó dường như không ngừng nghỉ. Tôi dạo một vòng Bờ Hồ, ngắm Tháp Rùa cổ kính, vẫn lặng lẽ in mình xuống làn nước trong xanh. Vừa dạo bước quanh phố Cổ vừa suy nghĩ miên man, thói quen đưa tôi đến trước Puku bao giờ không hay. Hai năm rồi, tôi vẫn chưa thể quên được nơi này. Vẫn không có gì thay đổi, ngoại trừ bàn ghế được bố trí lại hợp lý hơn. Tôi vẫn chọn vị trí cũ, gọi một ly cafe đen không đường. Không biết có phải vì sống quen rồi, hay vì quá yêu Việt Nam hay không, mà 2 năm ở Paris, tôi vẫn cứ có cảm giác cafe ở đó tuy đặc biệt, nhưng không đậm đà như ở đây. Hai năm xa quê hương, tôi sống và làm việc ở một môi trường mới, hai năm rời xa một tình yêu vừa bắt đầu nhen nhóm, tôi chợt nhận ra rằng, con tim mình đã thuộc về nơi đây.

Tôi nhận ra, chạy trốn không phải là cách có thể giải quyết vấn đề.

Và nhất là, đôi chân có thể chạy, nhưng trái tim thì không.

Lý trí tự nhủ mình hãy ra đi, nhưng tình cảm vẫn còn lưu luyến.

Tôi... thực sự đã yêu Hạnh Nguyên mất rồi.

***

Vẫn còn nhớ như in địa chỉ phòng tranh của cô ấy, tôi rảo bước trên con phố dài còn vương mùi hoa sữa quẩn quanh trong hơi ấm màn đêm. Không biết giờ nó còn ở đó nữa không? Không biết Hạnh Nguyên còn duy trì phòng tranh hay không? Và liệu rằng, cô ấy còn nhớ đến tôi, hay chăng đã hạnh phúc bên tình yêu mới?

Đây rồi. Phòng tranh của Hạnh Nguyên. Tôi vui mừng khôn xiết. Phía trong đèn vẫn sáng, tôi bước tới, định đẩy cửa kính bước vào, nhưng chợt chững lại. Không biết cô ấy sẽ đón tôi với vẻ mặt thế nào nhỉ? Lâu lắm rồi chúng tôi không liên lạc. Tôi đã lặng im ra đi khi biết được tình cảm cô ấy dành cho mình, không một lời hứa hẹn.

Nếu lúc này, Hạnh Nguyên đã có người yêu, tôi sẽ lặng lẽ ra về, cũng như hai năm trước, giấu kín tình cảm của bản thân. Cô ấy là một người tốt, cô ấy xứng đáng có được một tình yêu trọn vẹn.

- Anh... Anh Huy!

Tiếng gọi đột ngột vang lên phía sau tôi, có chút gì đó nghẹn ngào, như hờn dỗi, trách móc, như vỡ òa sau khoảng thời gian dài kìm nén. Tôi quay lại, Hạnh Nguyên đứng đó từ bao giờ, ánh mắt nhìn tôi, ngấn lệ.

- Em cứ tưởng sẽ không gặp anh nữa.

Tôi mỉm cười, bước lại gần Hạnh Nguyên:

- Anh về tìm em.

Chúng tôi bước vào phía trong phòng tranh. Ánh đèn dịu nhẹ phả xuống những bức tường được khoác lên tấm áo màu xanh nhạt. Hạnh Nguyên vẫn thế, xinh đẹp và đằm thắm, rất ra dáng một cô chủ tận tụy với nghề. Chúng tôi hỏi thăm nhau về công việc, về bạn bè và người thân. Tôi rất muốn biết về cuộc sống của Hạnh Nguyên, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu.

- Sao hồi đó anh lại ra đi đột ngột vậy? – Hạnh Nguyên nhìn tôi, hỏi

- Anh xin lỗi. Khi bế tắc, con người thường sẽ chọn cách chạy trốn, em biết mà.

- Anh sợ phải đối mặt với em à? Có phải em làm anh khó xử không?

- Trước đây, thì đúng là như vậy. Nhưng...

Tôi ngập ngừng. Biết nói gì với Hạnh Nguyên lúc này, khi mà tôi còn chưa biết được cô ấy còn tình cảm với tôi hay không, còn yêu tôi hay không? Nếu chẳng may, trong thời gian tôi không ở bên, Hạnh Nguyên đã kịp tìm cho mình một tình yêu mới thì sao. Nếu đúng là như vậy, lời thú nhận lúc này của tôi chỉ phá vỡ mọi thứ vốn đang yên bình mà thôi. Tôi không thể làm như thế được.

- Nhưng sao? – Hạnh Nguyên hỏi lại

- Không có gì. Em dạo này thế nào? – Tôi đánh trống lảng

- Vẫn rất ổn. Em hài lòng với cuộc sống hiện tại.

Tôi gượng cười. Vậy là cô ấy vẫn ổn khi không có tôi. Hài lòng với cuộc sống hiện tại, tức là tình cảm của tôi lúc này không còn quan trọng nữa. Có lẽ tôi đã đoán đúng. Hạnh Nguyên đã tìm được một nửa của mình. Không phải tôi...

Cũng đúng, lỗi là ở tôi mà. Tôi đã rời cô ấy ra đi khi cả hai chúng tôi đều bế tắc. Lẽ ra lúc đó, chúng tôi phải ở cạnh nhau mới đúng...

Lẽ ra lúc đó, tôi phải xác định rõ tình cảm của mình mới đúng...

Lẽ ra, tôi không nên trốn chạy...

Để giờ đây khi trở về và thú nhận tình cảm thì đã quá muộn mất rồi.

Tôi giả bộ đưa mắt ngắm căn phòng, nhưng thực chất là để che giấu sự lúng túng và thất vọng của mình. Nhìn đồng hồ, thấy hơn 9h tối, tôi đứng dậy chào Hạnh Nguyên ra về. Cô ấy mỉm cười, tiễn tôi ra đến cửa, vẫn ánh mắt buồn như nhìn thấu trái tim tôi.

Tôi bước đi mà không nhìn Hạnh Nguyên nữa. Không thể nhìn vào mắt cô ấy nữa. Tôi sợ mình sẽ lạc vào đôi mắt buồn ấy mà không có đường ra mất, tôi sợ tôi sẽ không kìm chế được mà nói ra mất...

Nói rằng tôi rất yêu cô ấy...

Cơn gió cuối thu lướt nhẹ mang theo hương hoa sữa nồng nàn nơi góc phố, hòa vào cả những băn khoăn trong lòng tôi...

***

Anh ấy đi rồi. Vẫn như vậy, không bao giờ nói thật lòng mình. Em đã chờ anh, từ rất lâu rồi, từ ngày chứng kiến anh đau khổ vì chị Bảo Thanh trong quán cafe hôm ấy, em đã thấy con tim mình chợt nhói đau. Em tự nhủ mình sẽ bù đắp nỗi mất mát này cho anh, sẽ không để anh phải đau khổ nữa...

Nhưng, hình như không thể...

Anh nói quay về để gặp em cơ mà, sao không thể nói ra tình cảm của mình?

Có phải anh nghĩ em đã quên anh rồi không?

Anh à,

Nếu em vẫn còn yêu anh, thì sao?

***

- Hạnh Nguyên. – Tôi dừng bước, quay lại gọi tên cô ấy. Tôi quyết định rồi, nếu không bây giờ, sẽ là không bao giờ nữa...

- Sao anh? – Hạnh Nguyên hơi giật mình, nhìn tôi với đôi mắt ướt, ngạc nhiên

- Nếu em vẫn còn yêu anh... Mình làm lại từ đầu, em nhé!

Một giọt nước mắt rơi xuống, nóng hổi. Giọt nước mắt hờn tủi cho quá khứ đợi chờ.

Một nụ cười rạng rỡ mang niềm vui ngập tràn. Nụ cười hạnh phúc vững tin vào tương lai.

Một tình yêu mới, bắt đầu...



[You must be registered and logged in to see this link.] [You must be registered and logged in to see this link.] [You must be registered and logged in to see this link.] [You must be registered and logged in to see this link.] [You must be registered and logged in to see this link.] [You must be registered and logged in to see this link.]


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

  • • Không spam. Xem rõ nội quy chung Tại Đây
  • • Thể hiện văn hóa bằng cách bấm Like với các bài viết bạn thích.
Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | Kinh tế, Luật, Tài chính | Khởi động | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs